
Tôn trọng người khác chính là tôn trọng chính bản thân mình, làm gì có ai tôn trọng bạn khi chính bạn không tôn trọng người khác.
Một câu chuyện nhỏ xảy ra tại một thị trấn nhỏ tại Mỹ, một người vô gia cư ghé tới một cửa hàng thức ăn nhanh cuối con phố. Người người tấp nập kẻ giàu người nghèo ghé thăm quán , người phục vụ bận rộn với thực đơn order và nhiệt thành phục vụ những vị khách của họ
Phía sau những sự ân cần phục vụ là những lời cảm ơn và tiền tip thay cho lời cảm ơn của vị khách được phục vụ tận tình để có 1 bữa ăn ngon miệng, và đó là một nét văn hóa đẹp của họ
Nhưng sự xuất hiện của một người vô gia cư thì lại vô cùng ngạc nhiên với tất cả mọi người,bạn nghĩ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo sau đó.
Họ cũng order 2 phần bánh ngọt và ngồi xuống bàn ăn để đợi, vì quán đã hết bàn trống và anh ta ghé ngồi cạnh một chiếc ghế dư cùng một người phụ nữ da trắng, ở đây bắt đầu có sự phân biệt chủng tộc, màu da giữa ánh nhìn của người phụ nữ đó và ngay tức khắc vị chủ quán ăn vội vàng khéo người vô gia cư ra khỏi bàn ăn đó, mời họ ra ngoài cửa đợi sẽ có phần bánh mang ra tận nơi.
Dù buồn nhưng người vô gia cư đó vẫn nghe theo và ra ngoài ngồi đợi với tiết trời chiều đông đang ùa về, rồi chiếc bánh ngọt cũng được phục vụ mang tới vị khách vô gia cư và nhận tiền bánh ngọt vô lại trong quán, còn người vô gia cư thì sao, theo bạn điều gì tiếp theo sẽ đến với người vô gia cư họ lại bị động trong mọi tình huống của sự phân biệt đẳng cấp hay màu da chăng?
Không đâu họ ngồi ngoài đó và thưởng thức 1 chiếc bánh ngọt một cách ngon lành ,cũng chính là cảm ơn tới người làm ra chiếc bánh đó, xong xuôi họ cũng để lại 1 $ cùng chiếc đĩa bánh ở lại, 1 chiếc bánh ngọt còn lại được gói gém cẩn thận và người vô gia cư đó bước đi về phía xa hơn đó chút cũng có một người vô gia cư khó khăn hơn Anh chưa có 1 bữa tối gửi họ và chúc họ ăn ngon miệng,
Bạn nghĩ sao về hành động đó, bạn nghĩ sao về việc làm của một người trong tay họ không có dư giả một đồng và cũng không chắc ngày mai họ có một bữa ăn nữa hay không ?
Tại sao họ lại làm vậy, bởi vì họ có tấm lòng và họ biết cho đi, họ biết nhận về mình những gì và họ biết san sẻ nó cùng ai,,, điều này đang một lu mờ trong một xã hội công nghiệp ngày càng phát triển, nhưng đâu đó chính những thứ tưởng như nhỏ bé tưởng như tầm thường này lại là điều khơi ngợi lại trong ta những xúc cảm cũng như nhìn lại ứng xử của mình đã thực sự phù hợp chưa?
Chủ quán ăn sau khi dọn dẹp và họ cũng nhận được 1 $ dù không lớn lao là nhiều nhưng từ một người vô gia cư thì đó lại là một điều gì đó phải suy tâm. Từ đó đã thay đổi góc nhìn của vị chủ quán đó, với bất kỳ vị khách của họ là ai thì đều nhận được sự phục vụ tận tình tỉ mỉ. Phải chăng họ nhận ra rằng, Tôn trọng người khác chính là tôn trọng chính bản thân mình, làm gì có ai tôn trọng bạn khi chính bạn không tôn trọng người khác đâu. Qua câu chuyện này Ngọc Việt luôn tâm niệm một điều rằng cuộc sống quá ngắn ngủi để chúng ta nở nụ cười với nhau vậy tiếc gì một nụ cười để tạo ra cho mình nhiều điều ý nghĩa hơn trong cuộc sống.
Chúc Bạn có một ngày thật nhiều niềm vui nhé!
By: Ngọc Việt
